Vui Một Chút

Cười là vui, vui càng phải cười.

Trước Tiếp theo

02-11-2016

Đường Tam Tạng bị đá ném trúng tức giận gào lên:

- Ngộ Không, thịt chúng cho ta.
Tôn Ngộ Không nghe lời như mở cờ trong bụng, lập tức vung gậy như ý đập hai phát hai tên cướp đường thiệt mạng tươi.
- Yếu thế.
Đường Tam Tạng kêu lên:
- Ngộ Không, ta có bảo ngươi giết chúng đâu?
- Rõ ràng thầy nói thịt chúng cơ mà?
- Ơ, như vậy chỉ là muốn ngươi cảnh cáo bọn họ qua loa thôi, sao ngươi lại sát sinh?
- Ôi dào, đúng là lý sự cùn.
- Không được,
bọn họ là cường đạo nhưng cũng là con người, ngươi động một tí thì sát sinh thì ta đi thỉnh kinh phổ độ chúng sinh làm gì?
- Này nhớ, đừng tưởng là sư phụ thì lên mặt nhớ, tinh vi vừa thôi, thằng này cóc cần nhớ.
- Ngươi đã kí hợp đồng với Phật Tổ Như Lai rồi, nếu xù thì phải đền khối tiền đấy.
- Lão tôn chủ một HOa Quả Sơn, tiền bán hoa quả hàng năm cũng thừa để ta ăn nhậu phủ phê,
sợ gì vài ba triệu lẻ đó chứ?
Nói rồi ngài tung người bay vọt lên mây.

Đường Tam Tạng nhìn theo chỉ biết thở dài.
- Tự nhiên mất đi thằng sai vặt, tiếc thật.

Chợt trên trời tỏa ra luồng hào quang rực rỡ, Đường Tam Tạng thấy vậy lập tức quỳ xuống:
- Quan Âm Bồ Tát.
- Đường Tam Tạng, không cần đa lễ, ta chỉ tiện đường đến viện thẩm mĩ nên đi qua đây thôi, còn Tôn Ngộ Không đâu?
- Nó hủy hợp đồng trốn đi rồi.
- Duyên thầy trò của các người chưa hết, nó có thể bỏ đi đâu?
- Con khỉ này ương bướng khó dạy, làm sao có thể cùng tôi đi Tây Thiên thỉnh kinh được?
Quan Âm Bồ Tát thở dài:

-Ý ngươi muốn xin đểu một bảo vật chế phục nó chứ gì?
- Bồ tát thông minh quá. – Đường Tam Tạng cười hì hì cầu tài.
- OK. Dù sao ta cũng vừa cắt băng khánh thành chùa Quan Âm về, người ta cũng cho vật này chưa biết dùng làm gì.
Nói rồi bà rút từ trong ba lô một chiếc vòng vàng sáng lóa.
- Vàng thật hay vàng dỏm thế Bồ Tát? – Đường Tam Tạng hỏi.
- Vàng xịn thì còn lâu ta mới cho mi, đây là vòng kim cô để chế phục con khỉ đó.
Nói rồi Quan Âm Bồ Tát quẳng chiếc vòng rơi xuống tay Đường Tam Tạng.
Đường Tam Tạng cầm lên ngắm nghía hồi lâu rồi nói:
- Chiếc vòng này bên phải nặng bên trái nhẹ, phía trước to phía sau nhỏ, màu sắc óng ánh nhưng nhũ lại sắp bong ra đến nơi rồi, đã thế lại còn nặng hơn bình thường chắc chắn bị người ta lén bỏ chì vào rồi, Quan Âm Bồ Tát à, người lấy nó ở đâu thế? Hay để bần tăng giới thiệu cho một lò rèn hạng hai nhé, thủ công ở đó cũng khá lắm, tiền công lại không đắt, còn tiền hoa hồng thì … hì hì… nể tình quen biết tôi tính rẻ cho.
Quan Âm Bồ Tát lắc đầu :
- Nói nhiều quá.
Rồi bà biến thành một luồng ánhsáng bay mất.
Quả nhiên một lúc sau, Tôn Ngộ Không bay vòng trở về.
- Mi còn về đây sao?:
- Hừ, không nể tình bản hợp đồng với Phật Tổ Như Lai thì tôi đã cuốn gói đi từ đời tám hoánh, ở đây làm qué gì.
- Vậy thì mi đi đi.

- THôi sư phụ, đùa tí thôi làm gì mà giận dỗi như trẻ con thế?
- Mi hối cải thì ta cũng không làm khó, chỉ cần mi đội chiếc vòng này thì chứng tỏ mi đã thành tâm hướng phật, ta sẽ cho mi đi theo.
- Xời ơi, sư phụ kiếm đâu cái vòng xấu thế không biết, cho cũng chả thèm lấy.
- Thế thì thôi.
- Đùa tí thôi ông anh, để con đeo.
Rồi Tôn Ngộ Không cầm chiếc vòng đeo thẳng vào đầu.
Vòng vừa chạm vào đầu Tôn Ngộ Không lập tức xiết chặt lại, nó lăn lộn dưới đất kêu gào thảm thiết.
- Vòng này vòng gì thế?
- Vòng Kim Cô của Quan Âm Bồ Tát vừa bán rẻ cho ta đấy.
- Thầy mà cũng chịu mua đồ ư? Chắc chắn là đồ xin rồi.
- Kệ xác ta, mi có hối cải không?
Tôn Ngộ Không lấy gậy như ý ra cố gắng nạy mãi vẫn không thể bật chiếc vòng ra khỏi đầu. Nó cố
gượng dậy kêu choe choe:
- Ông chơi đểu quá, tôi sẽ kiện ông ra tận tòa án Quốc Tế tội ngược đãi vật nuôi.
Đường Tam Tạng nghe vậy chột dạ nói:
- Chỉ cần mi hứa thành tâm hướng phật ta sẽ ngừng đọc chú.
- Ok, tôi hứa, tôi hứa.
- Từ giờ ta nói gì cũng phải nghe, được không?
- Chơi luôn, đừng niệm nữa.
- A di đà phật.

Tweet

Bao gian lao hiểm nguy vượt qua, cuối cùng, Lôi Âm Tự đã ở trước mặt.

Lúc cả bọn đang đi vào, Phật Tổ Như Lai đang đứng tắm dưới vòi Bạch Tượng, Quan Âm Bồ Tát đang tập thể dục thẩm mĩ.
Thấy Đường Tam Tạng và ba đệ tử, cả hai trố mắt ra:
- Sao đến sớm thế?
- Trải qua bảy bảy bốn chín nạn chưa?
- Ok. -
Đường Tam Tạng nói- công văn các nước đều đầy đủ.
- Lạ nhỉ – Phật Tổ Như Lai nói – sao sớm thế không biết?
Tôn Ngộ Không cười hì hì:
- Thực ra cũng nhờ lão Tôn biết đút lót thổ địa rút ngắn bớt đường đi.
- Thông minh nhỉ – Phật Tổ Như Lai cười hì hì – xem ra mi thông minh lên chút rồi đấy, Ok chờ ta lau khô mình thì lên đại điện tổ chức lễ phong phật.
Lúc Phật Tổ Như Lai đính phong,
Tôn Ngộ Không nói với :
- Toàn chức hão thôi, thế không có thưởng mềm à?
OK, biết mi tham lắm mờ – Phật Tổ Như Lai cười – vừa rồi ta đã đến Đại Đường lấy tiền thưởng rồi, các ngươi mỗi người được khoảng 100 vạn lượng.
- Ít thế? 
Tôn Ngộ Không nói – ít ra cũng phải gấp mười chỗ đấy.
- Còn chê à? Thôi, tham vừa chứ, cùng lắm ta chỉ có thể tăng cho mỗi đứa 2 lượng nữa thôi.
- 2 lượng chỉ đủ tiền uống 2 ly trà đá – Trư Bát Giới nói.
- Trà đá giờ 2 lượng một ly rồi sư huynh – Sa Tăng nói.
- Đấy, ngài keo quá.
- Thôi đừng kì kèo nữa -
Phật Tổ Như Lai thở dài – cũng lắm ta chỉ có thể cho mỗi đứa một cái giẻ lau nhà, OK?
- Nhưng…
- Đứa nào nói nữa ta nhốt dưới Ngũ Hành Sơn năm trăm nữa thì đừng trách.
- Nhưng…- Tôn Ngộ Không nói.
- Lại muốn bị nhốt thêm hả? Đồ cứng đầu cứng cổ.
- Nhưng cái áo của ngài đang cháy kia kìa. – Tôn Ngộ Không kêu lên.
Phật Tổ Như Lai rống lên thảm thiết nhảy dựng lên.
Quan Âm Bồ Tát thở dài:
- Đã nói bỏ thuốc đi mà không chịu nghe, giờ tàn thuốc bay đầy ra áo rồi đấy.
Phật Tổ Như Lai e hèm một tiếng rồi nói:
- Thôi, các ngươi đi lấy kinh đi.
Tất nhiên, phải tốn cả một cái bát vàng hối lộ, A Nan, Ca Diếc mới cho vào trong.
- Hừ, ở tây phương còn phải đút lót. – Tôn Ngộ Không lầm bầm
- Để em kiện nó lên tận tòa án quốc tế. -Trư Bát Giới nói -
không thể để nó nuốt trọn cái bát của mình được, làm thế thì thiệt mạng.
- Do that  die – Sa Tăng nói.
- Quên cái giọng Tiếng Anh nửa mùa của mày đi – Đường Tam Tạng gắt – có mà kiện củ khoai, nó nói không nhận ai làm gì được nó, nó kiện lại tội vu cáo thì thoát nạn.
Phật Tổ Như Lai đã chờ sẵn ở Tàng Kinh các ôn tồn nói:
- Kinh đại thừa có 5400 quyển, kinh Kim Cang có 7900 quyển, kinh Tam
Tạng có 389000 quyển, kinh …………
Chỉ kịp nghe đến đó, Đường Tam Tạng và đồ đệ đã ngã lăn ra đất ngất xỉu.
- Mẹ ơi, nhiều thế bao giờ mới vác về được? – Tôn Ngộ Không kêu lên.
- Yên chí đi. – Phật Tổ Như Lai rít một hơi thuốc lào rồi phun khói vào đống kinh.
Bùm. cả một đống kinh to tướng biến thành một cuộn băng cát sét.
- Đấy, thế là nhỏ gọn, đơn giản sướng nhớ

- Đa tạ.

Đường Tam Tạng mừng húm rồi cúi xuống dập đầu lia lịa.
Phật Tổ Như Lai nói:
- Giờ công đức viên mãn, chính thức cho mi trở về với Phật Giới, phong làm Công Đức Phật.
- Thank you Sir. – Đường Tam Tạng nói.
- Tôn Ngộ Không phong làm đấu chiến thắng phật.
- Merci. – Tôn Ngộ Không nói.
- Trư Bát Giới làm tịnh đàn sứ giả.
- Xia xìa. – Trư Bát Giới bước lên.
- Sa Tăng làm La Hán MInh Quang.
- Cám ơn.
- Tiểu Bạch Long làm Thanh Long La Hán.
- Hí hí hí hí.
- Tiếng gì thế?
- Nó hóa thành ngựa quen nên nói tiếng Ngựa nhiều quá ý mờ – Tôn Ngộ Không nói – giờ sửa lại không quen.
- Thì ra là thế. – Phật Tổ Như Lai nói – thôi các ngươi về đi, đến giờ ta đi mát xa rồi. Nhờ cẩn thận quên cuộn băng thì khổ.
- Phật tổ ơi, giờ phải mất mấy năm mà về thì đến bao giờ?
- Không biết đằng vân à?
- Đằng vân không model tí nào cả.
- Thế ngươi muốn gì?
- Cho mượn con boing 747 của người nhé.
Biết các ngươi chẳng lương thiện gì đâu mà, OK, có điều nhớ đổ xăng rồi rửa nó cho kĩ càng nhé, còn nữa, lúc xuống nhớ khóa, đi trên máy bay nhớ đừng khạc nhổ bữa bãi, phải rồi, tiền thuế ta chưa đóng, mà đi đóng thuế tiện thể đóng tiền điện tiền nước cho ta luôn một thể….
Cả 5 thầy trò chạy mất dạng.

Tweet

Lại nói Đường Tam Tạng phụng mệnh Quan Âm Bồ Tát và Đường Thái Tông đến Thiên Trúc thỉnh bộ Đại Thừa Phật Pháp Tam Tạng chân kinh về Đại Đường phổ độ chúng sinh.
Từ ngày ra đi đến nay đã được một tháng, hiện trước mặt ông chính là Ngũ Hanh Sơn, một địa điểm du lịch nổi tiếng.
Nhìn ngọn núi cao sừng sững, Đường Tam Tạng chặc lưỡi:
- Hic, giá mà trước đừng tiết kiệm học luôn khóa leo núi có phải tốt hơn không?
Chợt ông nghe tiếng huyên náo bên trái, Đường Tam Tạng vội vàng xách dép chạy sang bên cạnh nghe ngóng....
Đập vào mắt ông là một tấm biển lớn:
- Triển lãm khỉ bị núi đè mấy trăm năm không thiệt mạng.
- Giá vé người lớn: 20 lượng.
- Trẻ em từ 12 đến 18 tuổi: tính 75 %
- Dưới 12 tuổi: Tính 50 %
- Mua mười vé tặng một vé
Ký tên: Thổ Địa.
Phía bên trong, một ông già ngồi rung đùi vuốt râu, Đường Tam Tạng lại gần hỏi:
- Tôi là người tu hành, có thể free một lần không?
- Không được, thế thì chúng tôi ăn cám à, ông tham thế?
Đường Tam Tạng toan bỏ đi thì nghe tiếng la choi ***i ở đằng sau:
- Ông có phải Đường Tam Tạng, hòa thượng từ Đại Đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh không?
- Chính là bần tăng.
- Thật không đấy? Thời buổi hàng giả nhiều thế này, ông có gì chứng minh không?
Đường Tam Tạng tự ái nói:
- Có giấy chứng nhận do đích thân hoàng thượng ký đây.
Dứt lời, tờ giấy bay vụt khỏi tay ông, Đường Tam Tạng kêu oai oái:
- Cướp giật, cướp giật, bà con ơi, cướp giật.
Thổ địa vỗ vai:
- Ông anh yên chí đi.
- Tôi đầu trọc làm gì có chí mà yên.
- Thì yên tâm đi, con khỉ đấy nó giở trò giật đồ của khách là chuyện thường ấy mà, tí nữa nó trả ngay.
- Khỉ gì mà láo như con cáo, hừ, tại sao lại bị đè ở đây?
- Nó vốn là Tề Thiên Đại Thánh trên trời, phạm tội đại náo thiên cung nên bị Phật Tổ Như Lai phạt nhốt dưới Ngũ Hành Sơn đã năm trăm năm này.
- Trời ơi, năm trăm năm nay rồi? - Đường Tam Tạng kêu lên - chết rồi, thế thì nó bẩn khiếp, nếu để nó cầm thì còn gì là công văn của ta nữa.
Nói rồi Đường Tam Tạng chạy vụt vào bên trong.
Thổ Địa chạy theo la oai oái:
- Ngươi còn chưa mua vé, đứng lại, định xù hả?
Đường Tam Tạng vào bên trong quả nhiên thấy một con khỉ mình đầy lông lá đang bị đè dưới chân núi.
Vừa thấy Đường Tam Tạng, nó kêu lên:
- Sư phụ, mau cứu đệ tử.
- Ê đừng thấy người sang bắt quàng làm họ nhé, ai sư đồ gì với ngươi.
- Con là Tôn Ngộ Không, năm trăm năm trước Phật Tổ Như Lai đã nói năm trăm năm sau sẽ có một vị hòa thượng từ đông thổ đại đường đến Tây Thiên Thỉnh Kinh đi qua đây, nếu con chịu làm đồ đệ của người thì sẽ giải thoát con khỏi Ngũ Hanh Sơn, cái này ghi rõ trong hợp đồng rồi, sư phụ không xù được đâu.
- Thì ra là thế? Nhưng ta làm sao cứu mi?
- Phật Tổ Như Lai đặt password phá núi là bài niệm kinh của Kim Thiền Tử, sư phụ là hậu môn à quên hậu thân của Kim Thiền Tử, chỉ cần sư phụ đọc một bài kinh thì con sẽ được giải thoát.
- Đọc xong nhớ trả tiền công cho ta nhé. - Đường Tam Tạng làu bàu rồi ngồi xuống tụng kinh.
Quả nhiên một lúc sau, ngọn núi rung rinh rồi nổ tan tành.
Thổ địa chạy vào thấy Tôn Ngộ Không được giải thoát thì giậm chân kêu lên:
- Thôi thế là toi rồi, ngươi đạp đổ nồi cơm của ta rồi.
Tôn Ngộ Không tức giận bay vọt tới gõ liên hồi lên đầu Thổ Địa:
- Dám lấy ta làm vật trưng bày hả?
Đường Tam Tạng thấy Tôn Ngộ Không thoát được bèn nói:
- Ê thế còn vụ ta giải thoát cho mi thì sao?
Tôn Ngộ Không quỳ xuống nói:
- Yên tâm đi, tôi không xù đâu mà sợ, Sư phụ, đệ tử nguyện đi theo người đến Tây Thiên Thỉnh kinh.
- Thật chứ? - Đường Tam Tạng không giấu nổi vẻ thất vọng khi không được trả lương. - free thù lao chứ?
- Ok, điều này Phật Tổ nói rõ rồi, thù lao free luôn.
- Thế thì được, chúng ta lên đường.

Tweet

Tôn Ngộ Không xuôi theo dòng sông một đoạn chợt thấy người ta nắm đuôi mình lôi lên.

Giật mình nhìn lên, mới thấy Mão Nhật Tinh Quân oai vệ nhìn mình.

Tôn Ngộ Không hốt hoảng chạy ra:
- Tránh xa ra đi đại ca.
- Sao thế?
- Virus H5N1 quành hành khắp nơi, em còn yêu đời lắm, tránh xa một tí.
Mão Nhật TInh quân thở dài:
- Yên chí đi, ta được kiểm dịch đàng hoàng rồi.
- Phòng cho chắc, giờ các bố ý làm ăn tắc trách lắm.
- Thế bố có muốn đi cứu sư phụ không? Ở đây cù nhầy mãi.
- Xời ơi, đến tôi còn không cứu được nữa là ông.
- Tôi là gà nhớ, rết phải sợ gà, thế mà không cũng không hiểu, kém tắm quá.
- Ừ nhỉ, đi nhanh lên, không nó cưỡng hôn sư phụ tôi thì thiệt mạng dở.

* * *

Quả nhiên 3 con nhền nhện thấy gà tinh thì sợ chết khiếp, ba chân tám cẳng thi nhau ù té chạy, Tôn Ngộ Không lại chờ ở phía sau, một gậy chết tươi.
Đường Tam Tạng rụng hết tóc, bước tới vái chào:
- Đa tạ tinh quân cứu mạng.
- Khỏi, phiền ngài ký vào đây để ta về thanh toán với thiên đình tiền công, – rồi y hạ giọng nói nhỏ – nhớ ghi vào chỗ cực kỳ tốt nhé,
nếu bo được thì cáng tuyệt.
- Bần tăng nghèo lắm, cướp đâu ra tiền mà bo cho thí chủ.
- Đồ keo bẩn.

Tweet
Trước Tiếp theo

Các bài viết liên quan

1. Biến chanh thành bưởi dễ ợt? (Tạo ngày: 08/12/2016)

2. Em yêu, sao có 6 chân trên giường? (Tạo ngày: 08/12/2016)

3. Làm thế nào ngăn chặn chồng ngoại tình? (Tạo ngày: 08/12/2016)

4. Lý do chấp nhận bạn trai hôi nách (Tạo ngày: 07/12/2016)

5. Quyết lấy chàng trai giỏi võ (Tạo ngày: 07/12/2016)

6. Để dễ đuổi khỏi nhà (Tạo ngày: 28/11/2016)

7. Mua xe tăng cho Vova (Tạo ngày: 13/11/2016)

8. Chẳng may trượt chân (Tạo ngày: 11/11/2016)

9. Khỏi bệnh (Tạo ngày: 11/11/2016)

10. Dự báo thời tiết (Tạo ngày: 08/11/2016)

Tất cả bình luận (0)

  • 500 ký tự
  • Capcha: