Vui Một Chút

Cười là vui, vui càng phải cười.

Trước Tiếp theo

02-11-2016

Tôn Ngộ Không xuôi theo dòng sông một đoạn chợt thấy người ta nắm đuôi mình lôi lên.

Giật mình nhìn lên, mới thấy Mão Nhật Tinh Quân oai vệ nhìn mình.

Tôn Ngộ Không hốt hoảng chạy ra:
- Tránh xa ra đi đại ca.
- Sao thế?
- Virus H5N1 quành hành khắp nơi, em còn yêu đời lắm, tránh xa một tí.
Mão Nhật TInh quân thở dài:
- Yên chí đi, ta được kiểm dịch đàng hoàng rồi.
- Phòng cho chắc, giờ các bố ý làm ăn tắc trách lắm.
- Thế bố có muốn đi cứu sư phụ không? Ở đây cù nhầy mãi.
- Xời ơi, đến tôi còn không cứu được nữa là ông.
- Tôi là gà nhớ, rết phải sợ gà, thế mà không cũng không hiểu, kém tắm quá.
- Ừ nhỉ, đi nhanh lên, không nó cưỡng hôn sư phụ tôi thì thiệt mạng dở.

* * *

Quả nhiên 3 con nhền nhện thấy gà tinh thì sợ chết khiếp, ba chân tám cẳng thi nhau ù té chạy, Tôn Ngộ Không lại chờ ở phía sau, một gậy chết tươi.
Đường Tam Tạng rụng hết tóc, bước tới vái chào:
- Đa tạ tinh quân cứu mạng.
- Khỏi, phiền ngài ký vào đây để ta về thanh toán với thiên đình tiền công, – rồi y hạ giọng nói nhỏ – nhớ ghi vào chỗ cực kỳ tốt nhé,
nếu bo được thì cáng tuyệt.
- Bần tăng nghèo lắm, cướp đâu ra tiền mà bo cho thí chủ.
- Đồ keo bẩn.

Tweet

Tôn Ngộ Không đang ung dung xách quạt ba tiêu về chợt thấy Trư Bát Giới hớn ha hớn hở chạy đến đón.

- Sư huynh, anh về rồi à?
- Ừ. Sao chú mày lại ở đây?
- Sư phụ nóng ruột nên bảo đệ đến, nhưng đệ biết thừa sư huynh tài ba hơn người, cần quái gì đến đệ.
- Dĩ nhiên, – Tôn Ngộ Không cười hi hí – sư huynh mày đã ra tay thì gạo cũng xay ra cám.
- Quạt ba tiêu đâu?
- Đây thôi, Tôn Ngộ Không rút trong người ra.
- Thật không đấy? Dạo này hàng giả nhiều lắm.
- Yên tâm đi, có cả tem bảo hành ở trên đấy thì sai thế quái nào được.
Trư Bát Giới nhìn ngó hồi lâu rồi nói:
- Ừ tem thật, có điều quá hạn sử dụng rồi, thôi huynh lấy nhằm quạt giả rồi.
Tôn Ngộ Không chăm chăm nhìn lại rồi giậm chân, ném quạt xuống đất nói:
- Khốn nạn, mụ này ranh như ma lanh, để tao quay lại cho mụ một bài học.
- KHỏi cần – Trư Bát Giới nhặt quạt rồi cười rộ lên.
- Sao?
- Ngươi ngu như con tu hú.
- Mày dám nói với sư huynh như thế à? Chán cơm thèm đất thích nghe kèn rồi phải không em?
Trư Bát Giới chợt rùng mình, hiện nguyên hình thành Ngưu Ma Vương.
Tôn Ngộ Không thấy NGưu Ma Vương bèn nhào tới:
- Đại ca.
Ngưu Ma Vương hừ hừ lỗ mũi trâu:
- Thằng khốn nạn, cả vợ tao mày cũng dám lừa.
- Ai là vợ đại ca?
- Bà la sát chứ ai? Chết đi con ơi.
Nói rồi Ngưu Ma Vương dùng cây chĩa ba đâm tới.
Tôn Ngộ Không nhanh như chớp vung gậy đánh trả, chẳng mấy chốc đã đánh gẫy cả cây chĩa ba của y.
- Lêu lêu, mua phải hàng dỏm rồi.
Ngưu Ma Vương tức xì khói ra khỏi tai, y lồng lộn hóa thành một con trâu khổng lồ.
- Tao sẽ cho mày bẹp dí.
Tôn Ngộ Không dắt cây thiết bảng vào trong tai rồi phất ra mảnh lụa đỏ, phất mạnh:
- Cũng may trước có sang Tây Ban Nha học đấu bò tót, nhào vô kiếm ăn.
- Tao sẽ húc cho mày thủng ruột.
Hấp.
- Xí hụt, thế mà cũng gọi là Ngưu Ma Vương.
Hấp.
Lại hụt, lại đâm, lại hụt...
Ngưu Ma Vương lồng lộn:
- Ta mà đâm hụt mi phát này ta thề không làm trâu.
-Phải rồi, mi không làm trâu thì làm heo nái đi.
Ngưu Ma Vương càng tức hơn, hồng hộc xông tới.
Tôn Ngộ Không phì phèo châm điếu thuốc lá khinh khỉnh chờ đợi.
Hấp.
Ngưu Ma Vương phóng vụt qua mảnh vải đỏ, tiện chân, Tôn Ngộ Không đưa ra ngáng chân y.
Ngưu Ma Vương kêu lên một tiếng thảm thiết, rơi thẳng xuống Hỏa Diệm Sơn đang bốc cháy phừng phừng.
Tôn Ngộ Không với xuống:
- Thành trâu nướng chưa?
- Cứu ta với – Ngưu Ma Vương kêu lên.
- Số điện thoại cứu hỏa bao nhiêu ấy nhỉ? 113 hay 911 thế?
- Cứu với, mau gọi cho cho bà la sát tới đây.
- Số của mụ ý bao nhiêu?
- 090...
-Xời ơi, điện thoại của đệ hết tiền rồi.
- Điện thoại ở trong áo khoác ta ấy.
Tút … tút … tút…
- A Lô, hầu tử hầu tôn đấy hả? Đại vương đây, ở nhà khỏe không?
- Mi gọi đi đâu đấy? – Ngưu Ma Vương gào lên thất thanh.
-Hoa Quả Sơn, lâu rồi chưa nói chuyện với hầu tử hầu tôn của đệ.
- Mi gọi về cho Bà La Sát cơ mà.
- Điện thoại chùa tội gì không buôn, alô, các con hả?
Hôm nay buôn thoải mái nhớ, sao thằng Hầu Tam mọc lông trắng à? Còn thằng Hầu Hỉ
sinh con trai à? ...
Sau khi Ngộ Không buôn chán buôn chê, hơn ba tiếng sau, bà la sát mới kịp đến nơi, cứu đức lang quân yêu quý của mình.

Tweet

Nào ngờ lúc quay lại đã chẳng thấy con ngựa của Đường Tam Tạng đâu.

Đường Tam Tạng túm cổ Thổ Địa kêu lên:
- Con ngựa của ta đâu? Mau trả lại đây.
- Ông có mua vé thăm quan đâu, lại còn không mua vé trông ngựa, không đóng phí mà đòi tôi có trách nhiệm phải đền ông chứ?
Tôn Ngộ Không cười khẩy:
- Thôi bỏ đi, sư phụ để cho con.
Nói rồi Tôn Ngộ Không hóa ra một con Dylan mới cáu:
- Sư phụ chơi con này được chứ?
- Ta không có bằng lái xe.
Tôn Ngộ Không nghe vậy lại biến ra một con Mercedes:
- Con này thì sao? Rất hợp với dáng thầy:
- Đã nói không có bằng lái xe mà lị.
Tôn Ngộ Không bĩu môi:
- Sư phụ nhà quê khủng khiếp.
Nói rồi Ngộ Không vọt lên trên cao, chợt thấy một con rồng đang bay lượn thì vội vàng bay tới túm lấy râu nó giáng cho mấy đấm:
- Có phải mi ăn cắp ngựa của chúng ta không?
Con rồng kêu lên oai oái:
- Đại ca tha cho em, tha cho em, em chỉ vì đói quá thôi.
- Thế mi là ai?
- Em vốn là thái tử của Long Vương, cãi nhau với phụ vương nên quyết định bỏ nhà đi Thiên Trúc chơi, nào ngờ giữa đường đánh bạc hết tiền, đói quá làm liều, đành phải chén con ngựa của đại ca thôi.
- Hóa ra là bỏ nhà đi bụi đời. - Tôn Ngộ Không cười khẩy - mi ăn ngựa sống mà không sợ H5N1 à?
Con rồng cười phá lên:
- Đại ca vừa ở trên Sao Hỏa xuống hay sao mà không biết H5N1 là virus cúm gà chỉ ăn gà mới nhiễm thôi.
Tôn Ngộ Không quê độ gắt:
- Tao biết thừa, chỉ thử mày đấy thôi. Giờ ngựa tao mày chén hết rồi, tính bồi thường thế nào?
- Tiền em hết rồi, đại ca xem có đồ gì cứ lột tạm.
- Thôi khỏi, chú mày vừa đánh bạc cháy túi còn qué gì nữa cho tao lột chứ, hay mày biến thành ngựa cho thầy tao cưỡi nhớ.
- Ngựa đực hay ngựa cái hả đại ca?
- Thế mày là đàn ông hay đàn bà? - Tôn Ngộ Không quát tướng lên rôi giơ gậy toan bổ xuống.
Tiểu Bạch Long thấy vậy hoảng hồn vội hóa thành con ngựa trắng nói:
- Em đùa thôi mà đại ca, cẩn thận nóng quá đứt mạch máu não đấy.
Thấy Tôn Ngộ Không dẫn Tiểu Bạch Long về, Đường Tam Tạng mừng lắm nói:
- Thằng thế mà khá, chớp mắt đã tìm được ngựa rồi.
Rồi ông cúi xuống nói nhỏ:
- Này có phải con chôm chỉa ở đâu thế?
- Yên tâm đi sư phụ, sư phụ có cưỡi từ giờ đến Tây Thiên cũng chẳng ai bắt sư phụ đâu.
- Nếu người ta bắt thì ngươi phải chịu trách nhiệm đấy nhé.

Tweet

Sau khi trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn.

Thầy trò Đường Tăng cũng đến được đất Phật để thỉnh Kinh. Mấy anh em hồ hởi vào gặp Như Lai. Như Lai:
- Các chú có mang theo USB không đấy?
- Đường Tăng: sặc…
- Như Lai: Thế ổ cứng di động thì sao?
- Đường Tăng:…
- Như Lai: Thôi điện thoại cũng được
- Đường Tăng: Bọn em toàn dùng Nokia 1100
- Như Lai:…Thôi các chú về đi anh gửi qua Skype cho.
Quay mặt đi Đường Tăng lẩm bẩm: Biết thế này bố đến tận đây làm gì…
Tiếng Như Lai vọng theo: Non và xanh lắm. Chú tưởng add nick anh dễ lắm sao???

Tweet
Trước Tiếp theo

Các bài viết liên quan

1. Méo mặt vì quà ra mắt nhà bạn gái (Tạo ngày: 08/12/2016)

2. Lý do chấp nhận bạn trai hôi nách (Tạo ngày: 07/12/2016)

3. Méo mặt vì quà ra mắt nhà bạn gái (Tạo ngày: 07/12/2016)

4. Một nửa thế giới không bằng (Tạo ngày: 29/11/2016)

5. Hoàn toàn thất vọng (Tạo ngày: 28/11/2016)

6. Vova đánh bạn (Tạo ngày: 13/11/2016)

7. Cho ô tô vào gara (Tạo ngày: 13/11/2016)

8. Lịch sự tới phút cuối cùng (Tạo ngày: 11/11/2016)

9. Cần đến bánh xe làm gì? (Tạo ngày: 11/11/2016)

10. Lo toan đám cưới (Tạo ngày: 10/11/2016)

Tất cả bình luận (0)

  • 500 ký tự
  • Capcha: